Big Wave Crew
Hãy đăng nhập để xem được toàn bộ bài viết !

Join the forum, it's quick and easy

Big Wave Crew
Hãy đăng nhập để xem được toàn bộ bài viết !
Big Wave Crew
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????

3 posters

Go down

Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????  Empty Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????

Bài gửi by l0veparadise95 Tue Jan 03, 2012 6:33 pm

Câu chuyện này do tôi tình cờ đọc đc trên http://forum.petalia.org/ rất hay và ý nghĩa . Câu chuyện là dòng tâm sự của 1 cô gái rơi vào hoàn cảnh cuộc tình tay ba , hãy theo dõi câu chuyện nha mọi ng :



......
Chúng tôi đang yêu nhau, một cách vô lý nhưng lại cực cùng dể hiểu.

Tình yêu tay ba.

Và có thể nói, thật êm đềm.

Cuộc sống này đôi khi quái gở kì lạ, lại có chuyện như thế này xảy ra, như thể xuất hiện cầu vồng ngay trong bão, hổ báo chơi đùa với động vật ăn cỏ, và…chó biết sủa ra tiếng người.

Oái ăm đến cười không ra nước mắt, còn khóc chỉ có thể bật thành tiếng "haha" đớn đau.

.

Tôi là một đứa con gái nhà giàu, sinh ra sung sướng, ăn hưởng vô tư, và tất nhiên, chẳng biết buồn đau là gì. Tôi đương là người yêu của anh.

Anh – là một chàng trai bình thường, chỉ được cái tốt tính hơn bình thường. Tốt tính có mục đích, có lẽ, tôi đã chấp nhận điều đó, từ rất lâu…Đương là người yêu của tôi, nhưng không yêu tôi…

Em – Hiện đang ở trong bệnh viện, trước kia là sinh viên của Đại học Y danh giá, là một cô gái rất ngoan hiền và nhẹ nhàng. Bỗng dưng cuộc sống đang an lành đột ngột đổ nát bởi căn bệnh quái ác, may mà đã phát hiện kịp thời. Em đương là người yêu của anh, và cũng là..người anh yêu.

.

Hôm nay anh ấy bận phải chăm sóc em, và hôm nay cũng chính là sinh nhật của tôi, anh không hề quên chuyện này, chỉ là anh biết điều gì quan trọng hơn, cần phải lựa chọn cái gì và phải loại bỏ cái nào.

24 năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy mình đón ngày đặc biệt trong nước mắt, dưới ánh nến lạnh lẽo, bên chiếc bánh to bự do chính tay mình lựa, chính tay mình mua…

Tôi biết, mọi thứ bây giờ không phải là tất cả, với tôi tình yêu không là nhất, mà dù cho tôi muốn là nhất, muốn có tất cả, thì…làm sao được, tôi đang dấn thân vào một cuộc chơi mang tên "tình yêu san sẻ" hay là "tình bán cảm mua", mà trong cuộc chơi đó, tôi đang thất thủ, kẻ sắp thua cuộc kiêu hãnh vì cầm quyền, còn tôi kiêu hãnh vì có tiền.

Mưa chẳng đổ trên đầu người, nhưng lại ướt đẫm tay tôi. Vì sao?

Vì tôi đau cho một tình yêu mà mình đang nuôi nấng, nhưng lại mặc kệ cái nền móng lung lay trong bất lực.

.

- Em khỏe hơn chưa?

Tôi chào em, cô gái nhỏ có mái tóc đen óng chứ chẳng nhuộm vàng xấu xí như tôi. Hôm nay em có vẻ tươi tắn hơn rất nhiều, hẳn anh đã chăm sóc em vô cùng chu đáo.

- Dạ, khỏe hơn rồi chị.

Em cười, nụ cười ánh lên niềm hạnh phúc tuyệt vời.

- Hôm qua Nam chăm sóc em như thế nào? Chắc cẩu thả lắm hả?

Tôi vờ hỏi đùa mà lòng đầy cay đắng, nước mắt như một luồn không khí vô hình dưới đáy mắt, trực chờ trào lên cho tâm hồn nhẹ bớt. Em nhìn tôi, mắt nồng nàn thương yêu, em khoe với tôi rằng anh tốt với em như thế nào, kể chuyện cho em nghe, nắm tay em cả đêm vì biết em sợ bóng tối.

Tôi rót cho em ly nước. Tưởng chừng việc rót nước vào ly dể dàng đến con nít cũng vô tư làm được, ấy vậy mà chưa bao giờ ngờ được trong một thời điểm nào đó, nó là khó khăn như thế này. Nước vung vãi ra đầy bàn, em hỏi tôi có sao không, tôi vẫy tay ra hiệu "OK", nhưng chẳng biết làm sao, cuối cùng lại phải rút điện thoại, chạy ngay ra khỏi phòng.

- 2 tháng sau em xuất viện.

Đó là câu cuối tôi nghe được khi đó, chắc em nghĩ tôi bận. Bởi em đã quen rồi những lần liên tục như thế…

Em nào biết tôi cũng đang là người yêu của người em yêu. Và em cũng không bao giờ hiểu tôi yêu người đó như thế nào. Nhiều đến nổi để anh cầu xin hãy cứu lấy người con gái xa lạ mà tôi không quen, lại là người mà dày vò tôi từng đêm đau đớn, người mà tôi biết người tôi yêu đang yêu rất nhiều.

Lẽ ra tôi phải hận, rất hận, nhưng điều tôi làm là gì?

Nếu em biết, em sẽ hiểu.

Chỉ có điều, người hiểu điều đấy, mãi chẳng là em. Em may mắn trong bất hạnh, tôi thì lại nhận lấy bất hạnh sau rất nhiều may mắn.

Chỉ là một mẫu tình yêu thôi mà. Có lẽ, chưa phải nhiều.

Chiều, lá me rơi đầy con đường thênh thang rộng, tôi thấy bầu trời thật ưu ái cho mình, nắng chang chang đến mát cả mặt, cỏi lòng lạnh ngắt đến ấm thân.

Điện thoại reo, tiếng chuông tôi mong chờ đã phát nhạc.

Mừng rỡ đến nghẹn lời, đa 2 hôm nay tôi quên tiếng anh ra sao, đến câu Chúc mừng sinh nhật giờ đây cũng thật xa xỉ, anh bận rộn mà.

- Anh à?

"Em đang ở đâu vậy?"

- Nguyễn Công Trứ.

"Chờ đó, anh qua ngay"

Giọng anh ấm nồng trong điện thoại. Tôi chẳng nở để anh cúp máy, anh cứ nói thế này…cũng được.

Gục giữa hàng me rơi lá, hàng trăm lá bé nhỏ đang thấm dần nước mắt tôi. Đau đớn lắm vì là kẻ đến sau, à không, là kẻ đến sau nhưng lại chẳng bằng một cái khạt ho của người ở trước. Nước mắt rơi, không phải vì tủi nhục, mà vì hạnh phúc bất chợt nhen nhóm trong cỏi lòng tốt đen.

Bạn biết không? Nếu bạn quá quen với việc bị một nỗi đau dày xéo theo năm tháng, thì nước mắt sẽ ít ỏi hẳn đi, vì tất nhiên, đã quá quen rồi. Nó chỉ buốt giá tuôn khi bất chợt trào dâng cảm xúc hạnh phúc. Hệt như một chút nắng le lói trong mùa đông dày đặc, ít nhiều gì cũng có nước tan ra…: )

- Em làm gì ở đây, nắng lắm không thấy à?

- Em không biết nữa…

- Bệnh đó, lên xe anh đưa về.

- Em muốn vậy..

Anh nhìn tôi, đôi mắt khó hiểu hơi nheo lại. Thật tình, đâu rồi những quan tâm ngày tôi chẳng biết chuyện gì, đâu rồi anh của tôi luôn hỏi em có vui không, đâu rồi anh giả tạo nhưng ấm áp.

Anh giờ thật độc ác, thật bất nhân.

- Sao?

- Nếu em sắp chết, anh có yêu em không?

- Em điên hả?

Anh gắt. Giận dữ. Tôi hỏi thật, nhưng chắc anh sẽ không trả lời.

Có lúc sự trầm tỉnh của cái tuổi 24 của tôi bị bay tuột đi mất. Tôi vẫn mộng mị ước những điều phi lí. Tôi ước, giá mà tôi là em

Để cảm nhận niềm hạnh phúc em đang có, để cho em xem cả vùng trời bị xe nát trong tôi.

Nhưng, cuộc sống này đâu phải truyện cổ tích. Tôi là tôi, em vẫn là em.

Anh vẫn yêu em, nên dù người sắp chết là tôi, thì ắt cũng vậy, sẽ nhắm mắt trong héo hắt, giá lạnh mà thôi…

Với tôi, bây giờ tình yêu vẫn không là tất cả. Nhưng sao đây, khi anh trong tôi còn hơn cả thứ được gọi là tình yêu?

- Sau khi cô ấy xuất viện, chúng ta vẫn như thế này sao?

Tôi tựa vào vai anh, mắt thì nhắm yên lặng.

- Không.

- Em sẽ bị đuổi đi à, anh lúc đấy không cần tiền em nữa nhỉ?

- …

- Nếu em sắp chết như cô ấy, thậm chí chỉ còn một khoảnh khắc để sống, anh có muốn rời bỏ em không?

Mắt tôi vẫn lặng yên cho tâm can tan nát, những điều tôi thốt ra mới tuyệt vọng làm sao. Bờ vai anh chắc chắn vậy và tôi không dám tựa hẳn vào. Vì, tôi luôn ý thức được rằng bờ vai ấy không dành cho tôi. Và anh chăc sẽ rất mỏi, nếu người tựa vào không phải người anh yêu thương : ).

-

- Anh cảm ơn em rất nhiều.

Mỗi lần chở tôi về đến nơi, anh điều nói thế thế. Một câu cảm ơn tưởng chừng đơn giản mà nhẫn tâm lạ. Tôi cười, và anh đi. Đôi mắt ấy, chưa bao giờ có chút gì đó yêu thương.

Tôi biết, bánh xe kia đang lăn về đâu.

Đêm sắp mưa, trời âm u và gió bùng bịt.

Căn nhà trống hoác kì lạ, chẳng còn tiếng ti vi và tiếng cười của ba mẹ như mọi khi.

.

.

.

Ra là, họ đã ly hôn. Một mảnh giấy chứa đầy những lời lẽ xin lỗi, mong cảm thông.

Cuộc sống của kẻ giàu có ngỗn ngan giả dối, hạnh phúc bấy lâu ra là vỏ bọc cho những hành động thấp hèn. Đạo mạo chi bằng khen Gia Đình Hạnh Phúc.

Tôi ném chúng đi, tiếng vỡ nát và "haha" phát ra vui tai vô cùng.

"Lan đang ngủ, anh không nghe máy được"

Đó là tin nhắn, sau khi tôi gọi cả trăm cuộc. Cơn điên dại giữa đêm khuya khiến lý trí của tôi hoàn toàn mất tỉnh táo. Tôi đến bệnh viện, trời bắt đầu đổ giông.

Giông không giống mưa. Mưa đơn thuần chỉ là những giọt nước mắt hiền hòa, còn giông kèm theo cả tiếng gào thét ầm ĩ của sấm sét. Trời nhấp nhoáng, lóe sáng những vệt trắng..

Cánh cửa phòng bị mở ra thô bạo, tôi xông thẳng vào trong nhưng họ không còn ở đó. Chẳng lẽ có điềm báo gì đó, anh dắt người con gái ấy đi trốn rồi sao?

Tôi tìm họ ở khắp nơi, lục tung cả bệnh viện và thét gào tên anh trong cực cùng nỗi đau. Đầu muốn nổ tung với những tiếng hét nhứt nhối "Vì sao? Vì sao? Vì sao?"

Nỗi đau này chồng chéo nỗi đau kia, những gì lúc này tôi có thể nghĩ đến chỉ là anh. Bên trong sự nổi loạn không hề có tính toán, đơn giản là tôi đang rất cần anh, quá cần anh, tôi chỉ muốn được ở bên anh mà thôi. Một chốc lát mà thôi…

- Chị Như?

Tiếng nói trong veo quen thuộc vang lên từ phía sau, tôi quay lại vội vã.

Anh đang dìu em về, họ vừa đi đâu đó. Ánh mắt họ nhìn tôi rất buồn cười, không phải chỉ vì người tôi ướt nhẹp, mà có lẽ trông tôi quá đát của thãm thương.

- Chị sao vậy?

Em được dìu đến gần tôi. Đôi tay em khẽ chạm vào tôi, thật nóng ấm. Vì em ở bên người em yêu, nên dù cơ thể yếu nhưng sinh lực rất nhiều, lan tỏa cơ thể. Em đâu sợ mỗi khi trời nổi gió mưa : )

- À…không. Chị chỉ tình cờ ngang qua đấy. Em đi đâu về vậy, bệnh có gì à?

- Chị lạnh quá…

- Chị không sao, em nói đi…

- Em nói anh Nam dắt đi ngắm mưa, thích thật đó chị.

Tôi cười, nhìn em bảo

- Ở bên người yêu, không lạnh đâu em nhỉ?

Em lặng im, không nói gì, tôi chào và ra về. Em nói anh hãy tiển tôi, nhưng tôi từ chối. Anh thậm chí còn không thể nhìn tôi. Tôi biết anh đã lựa chọn điều gì và gạt bỏ cái gì. Tôi hiểu.

Trời đã tạnh, cơn mưa giông kết thúc. Cũng như con sóng dữ trong lòng tôi đã đến hồi im lặng. Và sẽ lặng im mãi, chẳng có gì tồn tại sau giờ phút này..

Có con đường nào xa tắp mà không có điểm dừng? Tôi sẽ tự xây vách ngăn hạnh phúc cho bản thân. Tôi sẽ tìm cách, để mình hạnh phúc nhất.

"Từ nay anh cứ hãy yên tâm chăm sóc cho Lan mà không cần bận tâm đến em. Hãy giữ để cô ấy luôn mạnh khỏe, và đừng lợi dụng thêm ai như em, vì trên đời này chỉ duy nhất em yêu anh như vậy. Anh nhé!"

Đó là tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho anh.

Sau đó tôi không còn đủ sức làm việc đó nữa.

Căn phòng của tôi giờ đây rất đông người, cả ba, mẹ, người giúp việc, và cả những người họ gọi là bác sĩ, luôn túc trực ở nơi đây.

Bác sĩ nói không cần phải đi bệnh viện, bởi tôi chỉ bị sốt nhẹ thôi. Một cơn sốt nhỏ, nhưng không hiểu sao, cứ như vậy mà không chịu lặn đi.

Ba mẹ tôi, gác hết mọi chuyện bồ bịch, hạnh phúc riêng tư qua một bên, ở nhà an ủi, xin lỗi và khóc lóc.

Tôi tha thứ. Tôi tha thứ cho họ.

Một người sắp chết không nên để tâm quá nhiều, tôi thoải mái với suy nghĩ đó.

Cảm giác sắp rời khỏi thế gian này khiến tôi có đôi phần nhẹ nhõm.

Tuy vậy, mỗi ngày, hàng giờ, tôi đều nhớ đến anh, máu từ mũi tôi chảy ra rất nhiều. Đã đến hồi tôi kiệt sức.

Một con người có thể được cứu sống, hoặc bị giết chết đi đơn giản hơn dùng vũ khí đôi khi chỉ bằng một câu nói, một hành động thôi, phải không?

Mấy hôm nay điện thoại tôi reo liên tục, ba tôi muốn bắt máy nhưng tôi không cho ông làm điều ấy. Tôi chỉ nhờ ông đọc giúp tin nhắn, bởi giờ đây, tay tôi không cầm nổi thứ gì nữa.

"Lan đã xuất viện. Anh muốn gặp em, em hãy bắt máy đi"

Tôi thấy an lòng quá, ngay lúc đấy máu mũi trào ra nhiều hơn trước, tôi không thể thở được, sặc sụa máu. Nước mắt cũng thi nhau mà rơi xuống, vì tôi đang hạnh phúc. Thật hạnh phúc khi biết anh giờ đây đã không còn vất vả, thanh thản bình an ở bên em, cô gái đáng yêu, tôi cũng yêu quý em rất nhiều.

Họ chuyển gấp tôi vào bệnh viện.

Tôi phải mổ, vì bệnh phong hàn đã quá nặng, một số bệnh khác, một phần gan đã bị hủy hoại nghiêm trọng.

Bác sĩ có vẻ ngạc nhiên khi tôi thì thào, mong họ đừng mổ. Mọi thứ đã quá toàn vẹn, và tôi muốn kết thúc tại đây.

Đôi tay lạnh ngắt bỗng có ai đó nắm chặt, tôi khó khăn quay qua, trong sự mờ ảo mù lòa vì lớp màn đục trước mắt, tôi nhận ra anh. Tôi nhận ra anh ngay, từ cái hơi ấm bây giờ, có khi thượng đế ban chút phước lành trước khi tôi về bên Người.

- Em…Tại sao em lại trở nên thế này?

Giọng anh lo lắng siết bao, tất cả mọi thứ không hề giả dối, tôi biết mà, ai nở dối gian với một kẻ đang ở giữa ranh giới sống chết chứ.

- Sao anh…biết?

- Anh đã đến nhà em. Em biết anh đã đến đây mà sợ hãi như thế nào không?

Tôi cố gắng nghe trọn vẹn những gì anh nói, sợ khi chết đi, lại quên mât giọng nói thân thương này,

- Anh…ấm…quá…Tay anh…Ấm…

Tôi cười, môi khô cố nhếch cho anh biết tôi đang hạnh phúc đến nhường nào, nước mắt tuôn chảy, nhưng tim chẳng thể đập nhanh hơn, nó đang yếu dần. Anh siết chặt lấy tay tôi, áp mặt vào đấy, tôi cảm thấy những giọt nước đang rơi xuống tay mình, y hệt những lá me nhỏ bé ngày xưa bị nước mắt tôi làm ướt vậy. Anh đang khóc, vì tôi?

Đầu tôi chợt ùa về câu hỏi của khi ấy.

- Nếu…em chỉ…còn…một khoảnh khắc…để sống, anh có…có…yêu em...huhhhhh

Máu mũi tôi lại trào ra, ào ạt…

Họ muốn kéo tôi đi, và tôi dùng tất cả sức mạnh còn lại để níu lấy tay anh.

- Anh yêu em, rất yêu em…Trời ơi…Em đang trừng phạt anh sao. Đừng thế mà em. Anh chỉ muốn chờ Lan ra viện. Anh sẽ nói hết, nói hết với em….

Tôi tuột tay anh, hơi sức cuối cùng cũng lụi tàn, họ đưa tôi vào căn phòng trắng toát. Tôi không muốn rời khỏi đôi bàn tay ấm áp đó, tôi nghe rất rõ…anh nói, anh yêu tôi.

- Nếu còn yêu anh, hãy đừng rời xa anh, xin em…

Đó là những lời cuối cùng tôi nghe hôm đó.

Trong phòng mổ, tôi thấy thật ấm áp, tay rất ấm áp, tim vô vàn ấm áp : )
l0veparadise95
l0veparadise95
Mẫu giáo 3 tuổi
Mẫu giáo 3 tuổi

Giới tính : Nam
Capricorn
Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 26/12/1995
Ngày tham gia : 13/03/2011
Tuổi : 26
Đến từ : Dreams !

Về Đầu Trang Go down

Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????  Empty Re: Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????

Bài gửi by songchet09 Sat Jan 07, 2012 9:28 am

xúc động lém!!nhưng...........................................................................................................................hơi dài Wink) hjhj!
songchet09
songchet09
Tiểu học lớp 1
Tiểu học lớp 1

Giới tính : Nam
Pisces
Tổng số bài gửi : 55
Ngày sinh : 09/03/1996
Ngày tham gia : 15/12/2011
Tuổi : 25
Đến từ : WC nữ

Về Đầu Trang Go down

Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????  Empty Re: Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????

Bài gửi by MUN-ÁC-MA Wed Apr 18, 2012 1:00 pm

À truyện này đọc trên ôla rồi

Nhưng mình vẫn thích truyện máu và bồ công anh hơn
MUN-ÁC-MA
MUN-ÁC-MA
Mẫu giáo 3 tuổi
Mẫu giáo 3 tuổi

Giới tính : Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 11/11/1996
Ngày tham gia : 18/04/2012
Tuổi : 25
Đến từ : Học Viện Chém

Về Đầu Trang Go down

Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????  Empty Re: Nếu em chỉ còn 1 khoảnh khắc để sống , anh có yêu em????

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết